Pages

Thứ Hai, 14 tháng 7, 2014

THIÊN CHÚA LÀ TÌNH YÊU

CHÚA NHẬT XI TN A
LỄ CHÚA BA NGÔI
(Xh 34,4b-6.8-9; 2Cr 13,11-13; Ga 3, 16-18)
                                                                                                                                      

Phêrô Trần Văn Hương
           
THIÊN CHÚA LÀ TÌNH YÊU

            Kính thưa cộng đoàn,
            Hôm nay, toàn thể Giáo Hội mừng lễ trọng kính Chúa Ba Ngôi; là Chúa Cha và Chúa Con và Chúa Thánh Thần. Khi nói về Một Thiên Chúa có Ba Ngôi, Ba Ngôi là Một Chúa chắc chắn chúng ta ai cũng biết đây là một mầu nhiệm cao trọng, một mầu nhiệm trung tâm, một mầu nhiệm nền tảng của đạo Công giáo. Là trung tâm, là nền tảng bởi tất cả các mầu nhiệm khác đều được phát xuất từ mầu nhiệm này hoặc chỉ có thể hiểu được các mầu nhiệm khác là nhờ mầu nhiệm Chúa Ba Ngôi. Đây là mầu nhiệm rất khó hiểu, và mãi mãi vẫn là khó hiểu. Với sự giới hạn của lý trí con người, chúng ta chỉ có thể hiểu được phần nào qua những hình ảnh tương đối, bất toàn, mượn nơi thế giới loài người. Và chúng ta dùng kiểu nói nào để diễn tả thì cũng chỉ là tương đối, vì ngôn ngữ loài người không thể diễn tả hết được những điều vô hạn. Ngay chữ "tình yêu” chúng ta thường nói mà chúng ta cũng không hiểu và diễn tả hết được, vì mọi trái tim có lý lẽ riêng của nó, như có người đã nói: "Đố ai định nghĩa được tình yêu”, như thế làm sao nói tới Thiên Chúa Ba Ngôi được.
            Câu chuyện của thánh Augustinô sẽ soi sáng thêm cho chúng ta về vấn đề này:  Sau một đời ăn chơi trụy lạc và chạy theo tà thuyết, thánh Augustinô đã tìm về với đạo Kitô giáo. Ngài được xem là điển hình của một sự khao khát và tìm kiếm Thiên Chúa không ngừng bằng con đường lý trí. Điều đó được thể hiện qua một giai thoại như sau:
           Thánh Augustinô thuộc khuynh hướng  của những người cho rằng với kiến thức và nỗ lực tìm kiếm, con người có thể múc cạn chân lý về Thiên Chúa. Một hôm, đi dọc theo bờ biển để tìm hiểu về tại sao Một Chúa có Ba Ngôi và Ba Ngôi lại là Một Chúa, tình cờ Ngài gặp một cậu bé đang ngồi chơi trên cát. Em bé dùng một mảnh sò để đào một lỗ nhỏ trên cát, rồi dùng vỏ sò ấy múc nước biển đổ vào.
           Nhưng dã tràng xe cát Biển đông, em bé cứ đổ nước vào cái lỗ mà vẫn không bao giờ đầy. Ngạc nhiên về cử chỉ của đứa bé, thánh nhân nấn ná gợi chuyện. Ngài hỏi em đang làm gì, đứa bé trả lời không chút do dự :
          - Thưa ông, cháu đang dùng vỏ sò này để tát cho cạn nước biển đại dương.
          Thánh nhân lắc đầu bảo nó :
          - Cháu không thể làm được chuyện đó đâu.
          Đứa bé ngước lên và mỉm cười nói :
          - Múc cạn nước đại dương để đổ đầy cái lỗ này còn dễ hơn việc ông muồn hiểu về Thiên Chúa Ba Ngôi.
          Thánh Augustinô chợt hiểu được một chân lý: Thiên Chúa là một mầu nhiệm mà con người không thể nào thấu hiểu được.
            Kính thưa cộng đoàn,
            Câu trả lời của cậu bé là bài học cho chính thánh Augustino và cho chính mỗi người cúng ta khi dám cậy dựa sức riêng loài người để tìm hiểu cho thấu đáo về Thiên Chúa.
            Đúng như thế, ngay trong đời sống thường ngày, những thứ có ở ngay trước mặt, hiện hình cụ thể xung quanh chúng ta, chúng ta cũng không thể hiểu và biết hết được, huống chí là những thứ thuộc về thế giới thần thiêng, hữu hình. Khi nói về Thiên Chúa là Đấng thiêng liêng vô thủy vô chung, phép tác vô cùng. Chúng ta sẽ không thể hiểu được bởi trí khôn chúng ta có giới hạn. Nếu chúng ta cứ cố gắng với sức riêng mình để tìm, chắc chắn chúng ta như những người sáng mắt đi trong bóng đêm mà không có ánh sáng chiếu soi. Chúng ta sẽ lầm đường lạc lối, chúng ta sẽ gặp một Thiên Chúa hoàn toàn khác, không phải là Một Thiên Chúa Ba Ngôi, Ba Ngôi là Một Chúa, một Thiên Chúa của Tình Yêu.
Khi nói về những điều trước mắt mà con người không biết, không hiểu được, cha ông chúng ta ngày xưa đã thách: “Đố ai biết núi mấy cây, biết sông mấy khúc, biết mây mấy tầng. Đố ai quét sạch lá rừng, để ta khuyên gió, gió đừng rung cây. Đố ai biết đá mấy hòn, tua rua mấy chiếc, trăng tròn mấy đêm. Đố ai tát bể Đông khô, tất sông Bồ Đề, nhổ mạ cấy trên”. Hay như ca dạo tục ngữ có câu: “Dò sông dò biển dễ dò,Nào ai lấy thước mà đo lòng người”.
            Chúng ta phải làm sao đây? Và con đường nào giúp ta hiểu và gặp được Thiên Chúa Ba Ngôi. Thưa, Con đường duy nhất, dễ nhất giúp chúng ta hiểu về Thiên Chúa Ba Ngôi là con đường Tình Yêu. Vì bản chất Thiên Chúa Ba Ngôi là TÌNH YÊU, nên chúng ta phải đi vào trong con đường đó chúng ta mới có thể gặp được Ngài, hiểu được Ngài, đón nhận được Ngài.
            Kính thưa cộng đoàn,
            Con đường tình yêu được tỏ lộ rất rõ nét trong các bài đọc Thánh lễ hôm nay, đặc biệt là bài Tin Mừng.
            Bài Tin Mừng Thiên Chúa tỏ ra là Ngài là Tình Yêu, vì yêu nên Ngài đã ban chính Người Con duy nhất của mình cho trần gian, để ai tin vào Con của Ngài thì khỏi phải chết, nhưng được sống muôn đời. Điều này buộc mọi người phải tin vào Con Thiên Chúa, vì ai không tin thì sẽ bị lên án.
            Vâng, cũng vì yêu, và vì tìn vào tình yêu Thiên Chúa trao ban cho chúng ta, nên hôm nay chúng ta cùng với Giáo họ Việt Trì thay mặt Giáo phận để thể hiện tình yêu đó qua các giờ Chầu Thánh Thể.
Quỳ trước Thánh Thể, chúng ta nhận ra một tình yêu vô hạn, một tình yêu vô vị lợi mà Thiên Chúa ban cho loài người chúng ta. Nơi Bí Tích Thánh Thể, chúng ta nhận ra dấu chỉ của Tình Yêu. Bởi thế, Bí tích Thánh Thể được gọi là Bí Tích của Tình Yêu. Nơi Bí Tích Tình Yêu, chúng ta nhận thấy Chúa Cha đã hy sinh cả người Con duy nhất của mình xuống trần gian, đón nhận cái chết vì yêu chúng ta, và ở lại với chúng ta trong Bí Tích nhiệm mầu này cho đến ngày tận thế.
            Vâng, chỉ có tình yêu mới làm được như thế, chỉ có tình yêu mới giúp chúng ta nhận ra được Thiên Chúa Ba Ngôi đang ở trong đời sống chúng ta, chỉ có tình yêu mới giúp ta cảm nhận, thấu hiểu và xác tín niềm tin vào mầu nhiệm cao cả này.
            Đứng trước tình yêu cao cả vô vị lợi của Thiên Chúa là Cha nhân lành, chúng ta phải làm gì đây? Có phải chúng ta chỉ dừng lại ở việc tôn vinh Thiên Chúa không? Có phải chúng ta chỉ chiêm ngắm Ngài trong nhà chầu, trên bàn thờ không? Không, chúng ta phải đưa tình yêu của Thiên Chúa Ba Ngôi vào trong đời sống hằng ngày của chúng ta, vì Tình Yêu của Ba Ngôi Thiên Chúa là mẫu mức cho đời sống chúng ta. Vậy, từ việc chiếm ngắm về tình yêu cao cả của Thiên Chúa Ba Ngôi, Ngài muốn dạy chúng ta về một tình yêu trao ban. Thiên Chúa yêu thương thế gian đến nỗi đã trao ban Con Một cho thế gian, để những ai tin vào Con Một Người sẽ không phải chết mà còn được sống đời đời” (Ga 3,16). Tình yêu phải được thể hiện ở sự cho đi, phải được lan tỏa sang người khác. Tình yêu sẽ bắt nguồn từ nơi mỗi chúng ta và sẽ kết thúc nơi người khác. Tình yêu đó được chính Đức Giêsu khẳng định: “Ai thấy Tôi là Thấy Chúa Cha. Tôi và Cha Tôi là một. Mọi sự của Cha đều là của Con”. Tình yêu đã làm Ba Ngôi nên một trong Thiên Chúa.           
            Yêu là cho đi, là kết hợp trọn vẹn nên  một. Cho đi tất cả, yêu thương tất cả.
            Nếu mỗi người chúng ta không biết yêu thương là chúng ta không biết Thiên Chúa. Chúng ta hoàn toàn sống xa lạ với Thiên Chúa. “Nếu ai nói yêu mến Thiên Chúa mà không yêu thương anh em mình thì là kẻ nói dối”.
            Ngày hôm nay, trong các gia đình đang thiếu vắng đi tình yêu trao ban giữa vợ chồng, cha mẹ và con cái, những người trong cùng một khu phố với nhau. Hầu như mọi thứ tình yêu đều bị giới hạn vào công việc làm ăn, vào các mối quan hệ kinh tế thị trường. Chúng ta đã trở nên vô cảm trong tình yêu.
            Kính thưa cộng đoàn,
            Lễ Chúa Ba Ngôi nhắc nhớ chúng ta về một tình yêu đích thực, là một tình yêu cho đi, một tình yêu dám hy sinh cả tính mạng mình cho người mình yêu. Một tình yêu vô vị lợi.
            Noi theo mẫu gương của Thiên Chúa Ba Ngôi, chúng ta hãy xin Thiên Chúa là tình yêu, nhắc nhớ ta mỗi khi ta làm dấu thánh giá tuyên xưng niềm tin mầu nhiệm Thiên Chúa Ba Ngôi, ban cho chúng ta biết sống và  noi gương Chúa Ba Ngôi trong sự chia sẻ tình thương, trong sự liên kết mật thiết với các thành viên trong gia đình, giáo họ và giáo xứ, để mỗi ngày, đời sống chúng ta nên trọn vẹn trong Chúa Ba Ngôi. Amen.      
                    
                                   


                                                Sơn Tây, ngày 12 tháng 06 năm 2014

                                                     Xét duyệt của Đức Giám Mục


MẠNG SỐNG TRỌNG HƠN CỦA ĂN

CHÚA NHẬT VIII TN A
(Is 49, 14-15; 1Cr 4, 1-5; Mt 6, 24-34)
                                                                                                                                      

Phêrô Trần Văn Hương
           
MẠNG SỐNG TRỌNG HƠN CỦA ĂN
THÂN THỂ TRỌNG HƠN ÁO MẶC

            Kính thưa cộng đoàn,
             Gần đây tôi có tới thăm một gia đình, ông bà có 3 người con, hai trai một gái. Ông bà kể: Giá như thằng út nhà con được 1/10 anh chị  nó thì con thật hạnh phúc, đằng này nó mải chơi, không chịu học hành, giao du với bạn bè và dính vào tệ nạn xã hội, và bây giờ đang ở tù trên Yên Bái. Ông bà rất đau khổ, buồn chán và gần như mất đi nghị lực sống vì đứa con út này. Ông bà đã nhiều lần muốn từ mặt và coi nó như không phải là con của mình, nhưng không sao bỏ được, hàng đêm vẫn khóc thầm thương con, và một vài tháng, hai ông bà 60 tuổi vẫn bắt xe lên thăm con.
            Làm sao có thể bỏ được đưa con mình đã mang nặng đẻ đau đây, dù tội lỗi, dù gây đau khổ cho ông bà, ông bà có chán ghét, tức giận, anh ta vẫn là đứa con do ông bà sinh ra, đó là tấm lòng người mẹ, người cha luôn đắm đuối vì con.
            Hay gần đây, trên trang mạng xã hội cũng đưa hình ảnh một bà mẹ 70 tuổi, cõng đưa con trai tàn tật trên lưng, đi khắp các ngõ phố để xin ăn. Hình ảnh đó gây cảm xúc mạnh cho cộng động dân mạng. Bà cụ không quản khó khăn, lưng đã còng nhưng vì con, bà vẫn mang đưa con trên lưng để tìm của nuôi sống con bà. Một tình yêu của người mẹ thật bao la, không sao kể được.
            Vâng, lời tâm sự của bà mẹ và hình ảnh người con trai tàn tật năm trên lưng còng bà mẹ 70 làm chúng ta liên tưởng tới lời Chúa nói với chúng ta hôm nay trong bài đọc I, trích sách ngôn sữ Isaia: “Có phụ nữ nào quên được đứa con thơ của mình, hay chẳng thương đứa con mình đã mang nặng đẻ đau? Cho dù nó có quên đi nữa, thì Ta, Ta cũng chẳng quên ngươi bao giờ” (Is 49,15).
            Đúng như vậy, không có tình yêu nào bao la và bền vững như tình mẹ, tình cha, và vượt lên trên tình mẹ, tình cha là tình yêu Thiên Chúa: Cho dù cha mẹ có bỏ con đi nữa, thì hãy còn có Thiên Chúa đón nhận con. Một tình yêu bao là và bền vững, làm cho chúng ta xác tín vào tình yêu Thiên Chúa yêu thương ta vô bờ bến. Tình yêu đó được Chúa nhắc tới trong bài Tin mừng hôm nay: Đừng lo gì đến cái ăn, cái mặc, cũng đừng lo đến mạng sống và tuổi thọ. Chỉ một điều duy nhất phải lo mà thôi là hãy tìm kiếm Nước Thiên Chúa và sự công chính của Ngài.
            Ngay hôm nay, chúng ta quá lo lắng về những nhu cầu vật chất khiến chúng ta quên mất Chúa và sống ngoài sự phó thác vào Chúa. Quan niệm “có thực mới vực được đạo” là một quan niệm sai đã ăn sâu vào trong tiềm thức của chúng ta. Nếu Chúa không quan phòng cho mưa nắng thuận hòa, cho ta sức khỏe và điều kiện thuận lợi, thì hỏi chăng chúng ta lấy đâu hay kiếm đâu ra của cải để phục vụ cho cuộc sống.
            Chúng ta vì vật chất mà đã bỏ quá nhiều thời gian cho việc tìm kiếm của cải. Chỉ một tiếng đồng hồ trong ngày Chúa Nhật, chỉ 10 phút vào các buổi tối, chúng ta cùng gia đình xum họp đọc kinh tạ ơn Chúa, chúng ta cho rằng mất thời gian, vô bổ, vô ích. Chúng ta quá coi thường ơn Chúa ban, và hầu như không hề nhận ra ơn Chúa vẫn ban cho chúng ta hằng ngày, dù chúng ta đang bỏ Chúa, không nghĩ, không nhớ gì đến Chúa, nhưng Chúa không hề bỏ rơi ta, vẫn luôn chăm sóc cho ta, giữ gìn ta.
            Chúng ta không hề tìm kiếm thánh ý Thiên Chúa hướng dẫn ta trong đời sống, trong công việc. Bởi thế tệ nan tham nhũng, làm ăn phi pháp ngày càng lan tràn và nó như trở thành điều rất bình thường trong cuộc sống của chúng ta.
            Lời Chúa trong bài Tin mừng hôm nay đảm bảo cho chúng ta chắc chắn có một cuộc sống đầy đủ, bình an, hạnh phúc như lời kinh Lạy Cha chúng ta vẫn hằng cầu xin: “Xin cho chúng con lương thực hàng ngày dùng đủ”. Có được như vậy chúng ta hãy sống và làm theo lời Chúa: “Trước hết hãy tìm kiếm Nước Thiên Chúa và đức công chính của Người, còn tất cả những thứ kia, Người sẽ thêm cho. Vậy, anh em đừng lo lắng về ngày mai: ngày mai, cứ để ngày mai lo. Ngày nào có cái khổ của ngày ấy” (Mt 6, 33-34).
            Chúa khẳng định chắc chắn rằng: “Hãy xem chim trời: chúng không gieo, không gặt, không thu tích vào kho; thế mà Cha anh em trên trời vẫn nuôi chúng. Anh em lại chẳng quý giá hơn chúng sao? Hỏi có ai trong anh em, nhờ lo lắng, mà kéo dài đời mình thêm được dù chỉ một gang tay?” (Mt 6, 26-27). “Hãy ngắm xem hoa huệ ngoài đồng mọc lên thế nào mà rút ra bài học: chúng không làm lụng, không kéo sợi; thế mà, Thầy bảo cho anh em biết: ngay cả vua Sa-lô-môn, dù vinh hoa tột bậc, cũng không mặc đẹp bằng một bông hoa ấy” (Mt 6, 28-29).
 “Anh em đừng lo lắng tự hỏi: ta sẽ ăn gì, uống gì, hay mặc gì đây? Tất cả những thứ đó, dân ngoại vẫn tìm kiếm. Cha anh em trên trời thừa biết anh em cần tất cả những thứ đó” (Mt 6, 31-32).
            Kinh thưa cộng đoàn,
            Cuộc sống chúng ta còn quá vất vả, lo lắng cơm áo gạo tiền, đau khổ, mệt mọi vì chúng ta chưa tin và chưa phó thác hoàn toàn vào sự quan phòng của Chúa. Bởi thế, nhân cơ hội trong năm gia đình này, chúng ta hãy làm theo lời mời gọi của Giáo hội là sống, tin và làm theo lời Chúa. Để làm được như thế, chúng ta hãy cùng nhau dựa vào lời Chúa hôm nay để xét lại đời sống chúng ta:
            “Anh em không thể vừa làm tôi Thiên Chúa vừa làm tôi Tiền Của được” (Mt 6,24). Cuộc sống chúng ta hôm nay, ai đang lãnh đạo, ai đang làm chủ. Phải chăng là nhu cầu cuộc sống vật chất quá lơn mà chúng ta đầu tư hết thời gian cho việc kiếm tiền. Như thế, chúng ta đang tôn thờ vật chất mà không biết Chúa mới là Gia Nghiệp đời đời của chúng ta. Hãy xác tin và đổi mới cuộc đời, vì tiền tài không mang lại hạnh phúc vĩnh viễn. Chỉ nơi Chúa chúng ta mới tìm được sự bình an, hạnh phúc và niềm vui hoan lạc đời đời.
            “Đừng lo cho mạng sống: lấy gì mà ăn; cũng đừng lo cho thân thể: lấy gì mà mặc. Mạng sống chẳng trọng hơn của ăn, và thân thể chẳng trọng hơn áo mặc sao?” (Mt 6,25). Vì cơm áo gạo tiện, chúng ta đang bị lôi kéo và đầu tư hết thời gian vào việc kiếm tìm của cải. Vì quá bám víu vào của cải mà con người hôm nay nghèo vẫn hoàn nghèo, bởi không sống theo lời Chúa dạy; biết chia cơm sẻ áo và giúp đỡ nhau.  Đồng thời phải biết tín thác vào Chúa Quan Phòng, vì Chúa sẽ lo cho những ai biết tìm kiếm Nước Chúa trước hết. Hãy đến với Chúa trong giờ kinh gia đình, trong thánh lễ, chúng ta sẽ được Chúa dạy và hướng dẫn chúng ta có một cuộc sống thật bình an, thư thái và hạnh phúc.
            “Ngày mai, cứ để ngày mai lo. Ngày nào có cái khổ của ngày ấy” (Mt 6,34). Kinh lạy Cha chúng ta đọc hàng ngày, xin Chúa ban cho lương thực hàng ngày dùng đủ. Tin thác vào tình thương và tin vào Chúa biết chúng ta cần gì, xin gì. Chắc chắn Ngài sẽ ban. Bổn phận chúng ta hãy lo chu toàn công việc hàng ngày của mình. Lo cho mình và con cái đến với Chúa, được nghe Lời Chúa, được nói chuyện với Chúa hằng ngày, chắc chắn chúng ta sẽ không bao giờ phải khổ cực, lao đao kiếm tìm của cải, cơm áo gạo tiền.
            Hãy bắt đầu từ hôm nay, để ngày mai chúng ta sẽ có một cuộc sống hạnh phúc và bình an.
Lạy Chúa, xin cho chúng con biết sống theo lời dạy của thánh Augustino: “Phó thác quá khứ cho lòng Thương xót của Chúa, hiện tại cho Tình yêu, và tương lại cho sự Quan phòng của Ngài”. Xin cho chúng con trong khi bôn ba lo cho cuộc sống trần gian vẫn biết ưu tiên dành thời giờ cho việc làm sáng danh Chúa và luôn sống theo ý Chúa. Amen.
           
                                                Sơn Tây, ngày 27 tháng 02 năm 2014

                                                     Xét duyệt của Đức Giám Mục


MẠNG SỐNG TRỌNG HƠN CỦA ĂN

CHÚA NHẬT VIII TN A
(Is 49, 14-15; 1Cr 4, 1-5; Mt 6, 24-34)
                                                                                                                                      

Phêrô Trần Văn Hương
           
MẠNG SỐNG TRỌNG HƠN CỦA ĂN
THÂN THỂ TRỌNG HƠN ÁO MẶC

            Kính thưa cộng đoàn,
             Gần đây tôi có tới thăm một gia đình, ông bà có 3 người con, hai trai một gái. Ông bà kể: Giá như thằng út nhà con được 1/10 anh chị  nó thì con thật hạnh phúc, đằng này nó mải chơi, không chịu học hành, giao du với bạn bè và dính vào tệ nạn xã hội, và bây giờ đang ở tù trên Yên Bái. Ông bà rất đau khổ, buồn chán và gần như mất đi nghị lực sống vì đứa con út này. Ông bà đã nhiều lần muốn từ mặt và coi nó như không phải là con của mình, nhưng không sao bỏ được, hàng đêm vẫn khóc thầm thương con, và một vài tháng, hai ông bà 60 tuổi vẫn bắt xe lên thăm con.
            Làm sao có thể bỏ được đưa con mình đã mang nặng đẻ đau đây, dù tội lỗi, dù gây đau khổ cho ông bà, ông bà có chán ghét, tức giận, anh ta vẫn là đứa con do ông bà sinh ra, đó là tấm lòng người mẹ, người cha luôn đắm đuối vì con.
            Hay gần đây, trên trang mạng xã hội cũng đưa hình ảnh một bà mẹ 70 tuổi, cõng đưa con trai tàn tật trên lưng, đi khắp các ngõ phố để xin ăn. Hình ảnh đó gây cảm xúc mạnh cho cộng động dân mạng. Bà cụ không quản khó khăn, lưng đã còng nhưng vì con, bà vẫn mang đưa con trên lưng để tìm của nuôi sống con bà. Một tình yêu của người mẹ thật bao la, không sao kể được.
            Vâng, lời tâm sự của bà mẹ và hình ảnh người con trai tàn tật năm trên lưng còng bà mẹ 70 làm chúng ta liên tưởng tới lời Chúa nói với chúng ta hôm nay trong bài đọc I, trích sách ngôn sữ Isaia: “Có phụ nữ nào quên được đứa con thơ của mình, hay chẳng thương đứa con mình đã mang nặng đẻ đau? Cho dù nó có quên đi nữa, thì Ta, Ta cũng chẳng quên ngươi bao giờ” (Is 49,15).
            Đúng như vậy, không có tình yêu nào bao la và bền vững như tình mẹ, tình cha, và vượt lên trên tình mẹ, tình cha là tình yêu Thiên Chúa: Cho dù cha mẹ có bỏ con đi nữa, thì hãy còn có Thiên Chúa đón nhận con. Một tình yêu bao là và bền vững, làm cho chúng ta xác tín vào tình yêu Thiên Chúa yêu thương ta vô bờ bến. Tình yêu đó được Chúa nhắc tới trong bài Tin mừng hôm nay: Đừng lo gì đến cái ăn, cái mặc, cũng đừng lo đến mạng sống và tuổi thọ. Chỉ một điều duy nhất phải lo mà thôi là hãy tìm kiếm Nước Thiên Chúa và sự công chính của Ngài.
            Ngay hôm nay, chúng ta quá lo lắng về những nhu cầu vật chất khiến chúng ta quên mất Chúa và sống ngoài sự phó thác vào Chúa. Quan niệm “có thực mới vực được đạo” là một quan niệm sai đã ăn sâu vào trong tiềm thức của chúng ta. Nếu Chúa không quan phòng cho mưa nắng thuận hòa, cho ta sức khỏe và điều kiện thuận lợi, thì hỏi chăng chúng ta lấy đâu hay kiếm đâu ra của cải để phục vụ cho cuộc sống.
            Chúng ta vì vật chất mà đã bỏ quá nhiều thời gian cho việc tìm kiếm của cải. Chỉ một tiếng đồng hồ trong ngày Chúa Nhật, chỉ 10 phút vào các buổi tối, chúng ta cùng gia đình xum họp đọc kinh tạ ơn Chúa, chúng ta cho rằng mất thời gian, vô bổ, vô ích. Chúng ta quá coi thường ơn Chúa ban, và hầu như không hề nhận ra ơn Chúa vẫn ban cho chúng ta hằng ngày, dù chúng ta đang bỏ Chúa, không nghĩ, không nhớ gì đến Chúa, nhưng Chúa không hề bỏ rơi ta, vẫn luôn chăm sóc cho ta, giữ gìn ta.
            Chúng ta không hề tìm kiếm thánh ý Thiên Chúa hướng dẫn ta trong đời sống, trong công việc. Bởi thế tệ nan tham nhũng, làm ăn phi pháp ngày càng lan tràn và nó như trở thành điều rất bình thường trong cuộc sống của chúng ta.
            Lời Chúa trong bài Tin mừng hôm nay đảm bảo cho chúng ta chắc chắn có một cuộc sống đầy đủ, bình an, hạnh phúc như lời kinh Lạy Cha chúng ta vẫn hằng cầu xin: “Xin cho chúng con lương thực hàng ngày dùng đủ”. Có được như vậy chúng ta hãy sống và làm theo lời Chúa: “Trước hết hãy tìm kiếm Nước Thiên Chúa và đức công chính của Người, còn tất cả những thứ kia, Người sẽ thêm cho. Vậy, anh em đừng lo lắng về ngày mai: ngày mai, cứ để ngày mai lo. Ngày nào có cái khổ của ngày ấy” (Mt 6, 33-34).
            Chúa khẳng định chắc chắn rằng: “Hãy xem chim trời: chúng không gieo, không gặt, không thu tích vào kho; thế mà Cha anh em trên trời vẫn nuôi chúng. Anh em lại chẳng quý giá hơn chúng sao? Hỏi có ai trong anh em, nhờ lo lắng, mà kéo dài đời mình thêm được dù chỉ một gang tay?” (Mt 6, 26-27). “Hãy ngắm xem hoa huệ ngoài đồng mọc lên thế nào mà rút ra bài học: chúng không làm lụng, không kéo sợi; thế mà, Thầy bảo cho anh em biết: ngay cả vua Sa-lô-môn, dù vinh hoa tột bậc, cũng không mặc đẹp bằng một bông hoa ấy” (Mt 6, 28-29).
 “Anh em đừng lo lắng tự hỏi: ta sẽ ăn gì, uống gì, hay mặc gì đây? Tất cả những thứ đó, dân ngoại vẫn tìm kiếm. Cha anh em trên trời thừa biết anh em cần tất cả những thứ đó” (Mt 6, 31-32).
            Kinh thưa cộng đoàn,
            Cuộc sống chúng ta còn quá vất vả, lo lắng cơm áo gạo tiền, đau khổ, mệt mọi vì chúng ta chưa tin và chưa phó thác hoàn toàn vào sự quan phòng của Chúa. Bởi thế, nhân cơ hội trong năm gia đình này, chúng ta hãy làm theo lời mời gọi của Giáo hội là sống, tin và làm theo lời Chúa. Để làm được như thế, chúng ta hãy cùng nhau dựa vào lời Chúa hôm nay để xét lại đời sống chúng ta:
            “Anh em không thể vừa làm tôi Thiên Chúa vừa làm tôi Tiền Của được” (Mt 6,24). Cuộc sống chúng ta hôm nay, ai đang lãnh đạo, ai đang làm chủ. Phải chăng là nhu cầu cuộc sống vật chất quá lơn mà chúng ta đầu tư hết thời gian cho việc kiếm tiền. Như thế, chúng ta đang tôn thờ vật chất mà không biết Chúa mới là Gia Nghiệp đời đời của chúng ta. Hãy xác tin và đổi mới cuộc đời, vì tiền tài không mang lại hạnh phúc vĩnh viễn. Chỉ nơi Chúa chúng ta mới tìm được sự bình an, hạnh phúc và niềm vui hoan lạc đời đời.
            “Đừng lo cho mạng sống: lấy gì mà ăn; cũng đừng lo cho thân thể: lấy gì mà mặc. Mạng sống chẳng trọng hơn của ăn, và thân thể chẳng trọng hơn áo mặc sao?” (Mt 6,25). Vì cơm áo gạo tiện, chúng ta đang bị lôi kéo và đầu tư hết thời gian vào việc kiếm tìm của cải. Vì quá bám víu vào của cải mà con người hôm nay nghèo vẫn hoàn nghèo, bởi không sống theo lời Chúa dạy; biết chia cơm sẻ áo và giúp đỡ nhau.  Đồng thời phải biết tín thác vào Chúa Quan Phòng, vì Chúa sẽ lo cho những ai biết tìm kiếm Nước Chúa trước hết. Hãy đến với Chúa trong giờ kinh gia đình, trong thánh lễ, chúng ta sẽ được Chúa dạy và hướng dẫn chúng ta có một cuộc sống thật bình an, thư thái và hạnh phúc.
            “Ngày mai, cứ để ngày mai lo. Ngày nào có cái khổ của ngày ấy” (Mt 6,34). Kinh lạy Cha chúng ta đọc hàng ngày, xin Chúa ban cho lương thực hàng ngày dùng đủ. Tin thác vào tình thương và tin vào Chúa biết chúng ta cần gì, xin gì. Chắc chắn Ngài sẽ ban. Bổn phận chúng ta hãy lo chu toàn công việc hàng ngày của mình. Lo cho mình và con cái đến với Chúa, được nghe Lời Chúa, được nói chuyện với Chúa hằng ngày, chắc chắn chúng ta sẽ không bao giờ phải khổ cực, lao đao kiếm tìm của cải, cơm áo gạo tiền.
            Hãy bắt đầu từ hôm nay, để ngày mai chúng ta sẽ có một cuộc sống hạnh phúc và bình an.
Lạy Chúa, xin cho chúng con biết sống theo lời dạy của thánh Augustino: “Phó thác quá khứ cho lòng Thương xót của Chúa, hiện tại cho Tình yêu, và tương lại cho sự Quan phòng của Ngài”. Xin cho chúng con trong khi bôn ba lo cho cuộc sống trần gian vẫn biết ưu tiên dành thời giờ cho việc làm sáng danh Chúa và luôn sống theo ý Chúa. Amen.
           
                                                Sơn Tây, ngày 27 tháng 02 năm 2014

                                                     Xét duyệt của Đức Giám Mục


LUẬT YÊU THƯƠNG

CHÚA NHẬT VII TN A
(Lv 19,1-2.17-18; 1Cr 3,16-23; Mt 5,38-48)
                                                                                                                                      

Phêrô Trần Văn Hương
           
LUẬT YÊU THƯƠNG

            Kính thưa cộng đoàn,
            Lời Chúa hôm nay được tiếp nối Chúa nhật trước, đề cập đến luật yêu thương. Chúa tiếp tục kiện toàn lề luật cũ, và nâng luật báo oán lên thành luật yêu thương. Luật đem lại sự sống và hạnh phúc cho con người phải là luật của tình yêu. Sách Baruc đã dạy rằng: “Ai gắn bó với Lề Luật thì sẽ được sống, còn ai lìa bỏ ắt sẽ phải chết ” (Br 4,1).
            Kinh thưa cộng đoàn, một điều chắc chắn rằng, mọi người sống trên trái đất này, không ai tự cho mình là người sống ngoài luật. Đặc biệt càng ở nơi tập thể, thì luật càng được thể hiện rõ ràng. Từ gia đình, trường học, công sở, một tập đoàn, một đất nước, hay một thể chế…tất cả phải có luật, vì luật nhằm đem hạnh phúc cho con người trong trật tự, ổn định. Một điều chắc chắn để chúng ta sống và giữ luật đó là luật vì con người, luật đem lại cho con người sự sống. Nếu luật đó không phục vụ cho con người, thì luật đó sẽ phải hủy bỏ, không còn giá trị nữa.
            Đức Giêsu trong bài Tin mừng hôm nay, Ngài đã đến, đã thổi vào bộ luật nhân sinh một luồng sinh khí mới, đó là Luật Yêu Thương, Luật của Tình Yêu.
Hãy yêu kẻ thù và cầu nguyện cho những kẻ ngược đãi anh em” (Mt 5,44). Lời dạy của Đức Giêsu hôm nay, chắc chắn sẽ gây nhiều thắc mắc và có nhiều câu hỏi chúng ta đặt ra. Làm sao có thể yêu kẻ thù mình được, làm sao có thể cầu nguyện cho họ? Thật khó phải không? Quả thực đây là một vấn đề rất khó, vì từ cổ chí kim, từ đông sang tây, hay trong mọi tôn giáo khác, chỉ duy nhất đạo Ki-tô giáo dạy người tín hữu phải yêu kẻ thù và cầu nguyện cho họ. Điều này khó nhưng không phải không làm được. Mẫu gương Chúa Giêsu là một  minh chứng cho ta. Ngài đến không chỉ dạy chúng ta phải tha thứ cho những kẻ chống đối, phỉ báng, nhục mạ và giết mình, mà Ngài còn sống và thực hành lời dạy đó. Trên thập giá, Ngài đã thốt ra lời thật tuyệt vời, thật cao đẹp khi đang quằn quại chiến đấu với cơn hấp hối: “Lạy Cha, xin tha thứ cho họ”. Và nghĩa cử hào hiệp nhất trong cuộc đời của Chúa Giêsu trước khi tắt thở, chính là việc Người biện hộ cho nhưng kẻ hành hạ mình: “Vì họ không biết việc họ làm” (Lc 23,34).
Tấm gương cao đẹp đó, thật đáng cho con người học và noi theo. Đã có rất nhiều người sống và làm theo hầu mong được nên giống Ngài, đặc biệt là các vị thánh tử đạo. Còn chúng ta thì sao, chúng ta cũng sẽ làm được, nếu chúng ta có một tình yêu gắn kết với Chúa thực sự.
            Xin được kể một câu chuyện của một vị vua bên Trung Quốc, phần nào giúp chúng ta hiểu và sống, đồng thời xác tín vào khả năng của mình cũng làm được như thế:
Một vị vua của Trung Quốc nói với triều đình của mình rằng: “Khi nào ta chinh phục đất nuớc ấy, ta sẽ tiêu diệt hết kẻ thù”. 
Chẳng bao lâu sau, ông đã toàn thắng trở về. Công thần của ông đều chờ đợi một cuộc thảm sát đẫm máu. Họ mong cho kẻ thù phải bị phanh thây không còn một tên sống sót. Nhưng họ lại vô cùng sửng sốt khi thấy kẻ thù ngồi ăn uống với nhà vua, cười cười nói nói vui vẻ như kẻ thắng trận: Họ liền tâu nhà vua:
Muôn tâu Thánh Thượng, trước khi xuất quân lâm trận, ngài đã tuyên bố là sẽ tiêu diệt kẻ thù cơ mà? Sao bây giờ ...?
Hoàng đế ôn tồn cười nói: "Không phải ta đã tiêu diệt hết kẻ thù rồi sao. Những người ngồi đây không phải là bạn hữu của chúng ta sao?”
Hay Tổng thống Mỹ, ông Abraham Lincoln cũng đã có một câu trong bài phát biêu của mình rất nổi tiếng, nói lên sức mạnh của tình yêu như sau: “Biến thù thành bạn, phải chăng đã tiêu diệt được kẻ thù rồi?”
Kinh thưa công đoàn,
Nếu ngày nào loài người chưa nhận biết Tin mừng của Chúa, Lời Chúa chưa ăn sâu vào trong lòng mỗi người, thì ngày đó, sự trả thù vẫn còn lan tràn trong đời sống. Hận thù, báo oán chỉ đem lại cho con người đau khổ, nước mắt và bất hạnh. Chúa đến, Chúa nối kết điều đó bằng một tình yêu tha thứ, tình yêu đó muốn chúng ta phải yêu kẻ thù như chính mình, và không ngừng cầu nguyện cho họ. Chúng ta phải làm thế nào đây để có thể yêu thương kẻ thù?
Xin đưa ra ba ý để chúng ta cùng suy nghĩ và lấy làm bài học cho mình trong con đường theo Chúa:
Trước tiên, chúng ta hãy học cho biết tha thứ. Không biết tha thứ thì không thể yêu thương. Dụ ngôn người cha nhân hậu cho chúng ta biết, người cha đã sẵn sàng tha thứ mọi lỗi lầm cho đứa con thứ, ông mới có thể ôm hôn người con vào lòng, đeo nhẫn, xỏ giày, mặc áo mới, giết bê béo ăn mừng.
Tha thứ là tháo gỡ rào cản, phá đổ bức tường ngăn cách. Tha thứ là cất đi gánh nặng, là xóa bỏ hận thù, xóa bỏ món nợ đời. Tha thứ là hòa giải, là gặp lại nhau, là thiết lập quan hệ mới. Tha thứ là điều rất cần thiết cho một khởi đầu mới.
Tha thứ là phá bỏ cánh cửa ích kỉ, lạnh nhạt, khép kính và mở toang cánh cửa lòng mình ra cho nắng ấm của tình yêu tràn ngập tâm hồn. Tha thứ chính là thước đo cho tình yêu với kẻ thù.
Tiếp đến, chúng ta hãy xác tín một điều rằng, không ai hoàn toàn xấu, ngay cả kẻ thù cũng không hoàn toàn xấu. Trong con người, người xấu nhất vẫn có cái tốt và nơi người tốt nhất vẫn có cái chưa thật tốt. Chính thánh Phaolô cũng phải thú nhận: “Sự thiện tôi muốn thì tôi không làm, nhưng sự ác tôi không nuốn, tôi lại cứ làm” (Rm 7,19).
Hãy mang trong mình sự xác tín nơi kẻ thù có sự hiện diện của Thiên Chúa. Họ cũng chính là hình ảnh được Thiên Chúa tạo dựng nên. Chỉ vì trong cuộc sống do sự sợ hãi, thiếu hiểu biết, nghèo túng....nên phát xuất và nảy sinh ra những điều khiến họ trở thành kẻ thù của ta. Vì những yếu đuối, bất toàn và khiếm khuyết ấy cho nên, họ đang rất cần được Thiên Chúa cứu chuộc và mong chờ chúng ta yêu thương.
 Cuối cùng, chúng ta đừng nuôi sự giận hờn mà đợi thời cơ báo oán, đừng tìm cơ hội trả đũa, làm nhục kẻ thù hay thẳng tay tiêu diệt họ. Trái lại mọi lời nói, cử chỉ, hành vi của chúng ta nên tỏ ra thân thiện, dễ gần gũi, để gia tăng sự hiểu biết và cảm thông với kẻ thù, để khai mở thiện chí hoán cải trong họ. Một tấm lòng bao dung bao giờ cũng gói trọn con tim vô cùng độ lượng. Chính tấm lòng bao dung, quảng đại như thế sẽ dẫn chúng ta đến với tình yêu chân thành, một tình yêu tràn đầy, không chờ đợi điều gì cho mình, một tình yêu được tác động từ Thiên Chúa.
Kính thưa cộng đoàn,
Yêu kẻ thù và cầu nguyện cho họ, là chúng ta đang ngày càng trở nên giống Chúa. Chúng ta gớm ghét và ghê tởm việc họ làm, chứ đừng ghét con người của họ. Chỉ như thế là chúng ta đang dấn thân vào đi sâu vào đời sống tình yêu của Thiên Chúa, một tình yêu cứu chuộc, vị tha, và mờ gọi con người nên anh em với nhau. Chỉ với tình yêu đó, chúng ta mới “Trở nên hoàn thiện như Cha chúng ta, Đấng ngự trên trời” (Mt 5,48).
Lạy Chúa, xin dạy chúng con biết rằng: Lấy oán báo oán sẽ làm tăng thêm hận thù, chỉ có tình yêu tha thứ mới có khả năng biến thù thành bạn. Xin cho chúng con biết quảng đại đáp lại lời mời gọi làm công việc khó khăn này là: hãy yêu kẻ thù  và cầu nguyện cho họ. Xin cho chúng con luôn luôn nghe đuợc lời bao dung của Chúa: “Lạy Cha, xin tha thứ cho họ...” (Lc 23,34) Amen.
                                                Sơn Tây, ngày 20 tháng 02 năm 2014

                                                     Xét duyệt của Đức Giám Mục


LUẬT YÊU THƯƠNG

CHÚA NHẬT VI TN A
 (Hc 15,15-20;1Cr 2,6-10; Mt 5,17-37)
                                                                                                                                      

Phêrô Trần Văn Hương
           
LUẬT YÊU THƯƠNG

            Kính thưa cộng đoàn,
            Người ta thường nói: “Quốc hữu quốc pháp, gia hữu gia quy”, nghĩa là nước có luật nước, nhà có luật nhà. Chúng ta là công dân của Nước Thiên Chúa nên chúng ta cũng phải biết và tuân giữ Luật của Nước Thiên Chúa. Luật của Nước Thiên Chúa là luật nào? Thưa đó là Luật yêu thương.
Trước các giờ lễ của ngày Chúa nhật, cộng đoàn chúng ta vẫn ôn lại mười điều răn Chúa đã truyền ban cho chúng ta qua Mô-sê. Mười điều răn đó được tóm kết lại trong hai điều là Mến Chúa và Yêu người.
            Đức Giêsu được Chúa Cha sai đến để đem tình yêu đến cho nhân loại, nhân loại đón nhận được tình yêu đó bằng việc thi hành các điều luật của Ngài, và Ngài đòi hỏi con người phải giữ luật của Ngài với tinh thần tự do, không bị ép buộc.
            Nhưng thực tế khi sống và thi hành luật, con người đôi khi đã quá nệ luật, có khi lạm dụng luật để mưu cầu ích riêng cho mình mà chất lên vai người khác gánh nặng, có khi sống và hiểu sai luật Chúa truyền dạy, luật vị nhân sinh, chứ không phải luật vị luật. Bởi thế, Lời Chúa hôm nay dạy cho chúng ta biết rõ tinh thần của Luật Chúa là gì và phải sống theo Luật Chúa như thế nào sẽ có lợi ích và đem lại hạnh phúc cho chúng ta.
            Mở đầu bài Tin Mừng hôm nay, Chúa xác quyết một điều chắc chắn cho chúng ta: “Anh em đừng tưởng Thầy đến để bãi bỏ Luật Mô-sê hoặc lời các ngôn sứ. Thầy đến không phải là để bãi bỏ, nhưng là để kiện toàn. Vì, Thầy bảo thật anh em, trước khi trời đất qua đi, thì một chấm một phết trong Lề Luật cũng sẽ không qua đi, cho đến khi mọi sự được hoàn thành. Vậy ai bãi bỏ dù chỉ là một trong những điều răn nhỏ nhất ấy, và dạy người ta làm như thế, thì sẽ bị gọi là kẻ nhỏ nhất trong Nước Trời. Còn ai tuân hành và dạy làm như thế, thì sẽ được gọi là lớn trong Nước Trời” (Mt 5,17-17). Như vậy, Chúa khẳng định cho chúng ta, luật Chúa đã được trao ban từ thuở đời đời, sẽ không bị thay đổi, có thay đổi là do con người, nên Chúa đến để kiện toàn, nâng luật đó lên đạt tới sự hoàn hỏa.
            Như trong bài đọc I, trích từ sách Huấn Ca, tác giả cho rằng, người khôn ngoan là người giữ đúng luật Chúa. Tác giả lý luân: Việc tuân giữ lời Chúa là tùy ở mỗi người, cũng như mỗi người đều đứng trước hai con đường. Ai muốn đi theo con đường nào thì tùy ý. Nhưng con đường thứ nhất là nước, sự sống, sự lành; con đường thứ hai là lửa, sự chết, sự dữ. Sống theo Luật Chúa chính là sống theo con đường thứ nhất.Trước mặt con, Người đã đặt lửa và nước, con muốn gì, hãy đưa tay ra mà lấy. Trước mặt con người là cửa sinh cửa tử, ai thích gì, sẽ được cái đó” (Hc 15,16-17). Sách Huấn Ca cũng cho chúng ta biết rõ một điều rằng: Người không truyền cho ai ăn ở thất đức, cũng không cho phép ai phạm tội” (Hc 15,20).
            Kính thưa cộng đoàn,
            Tiếp nối lời khẳng định về việc Chúa đến là để kiên toàn lề luật chứ không loại bỏ và phá hủy, Chúa đưa ra một phép so sánh cho chúng ta biết rõ giữa luật của cũ của Mô-sê và luật mới Chúa đến để kiện toàn như thế nào:
            Tin mừng hôm nay đưa ra cho chúng ta 4 trường hợp:
                - Anh em đã nghe Luật dạy người xưa rằng: Chớ giết người; ai giết người, thì đáng bị đưa ra toà. Còn Thầy, Thầy bảo cho anh em biết: Ai giận anh em mình, thì đáng bị đưa ra toà. Ai mắng anh em mình là đồ ngốc, thì đáng bị đưa ra trước Thượng Hội Đồng. Còn ai chửi anh em mình là quân phản đạo, thì đáng bị lửa hoả ngục thiêu đốt...” (Mt 5,21-26).
            Vâng, luật cũ cấm giết người, nhưng khi Chúa đến Chúa nâng cao hơn, hoàn thiện hơn, vượt xa hơn, nhân bản hơn. Chúa loại trừ tận gốc rễ ý định giết người. Chúa muốn tất cả chúng ta phải coi nhau là anh em, yêu anh em như chính mình. Vì khi đã là anh em với nhau thì phải yêu thương nhau, nếu có bất hòa thì giải hòa với nhau. Giận ghét, chửi bới nhau là ngốc, là khùng là không coi nhau là anh em. Như thế đã là giết chết nhân phẩm, “giết” chết nhau rồi, vì không còn coi nhau là “anh em” của mình nữa mà đã trở thành người ngoài, người dưng…
            - “Anh em đã nghe Luật dạy rằng: Chớ ngoại tình. Còn Thầy, Thầy bảo cho anh em biết: ai nhìn người phụ nữ mà thèm muốn, thì trong lòng đã ngoại tình với người ấy rồi. Nếu mắt phải của anh làm cớ cho anh sa ngã, thì hãy móc mà ném đi; vì thà mất một phần thân thể, còn hơn là toàn thân bị ném vào hoả ngục. Nếu tay phải của anh làm cớ cho anh sa ngã, thì hãy chặt mà ném đi; vì thà mất một phần thân thể, còn hơn là toàn thân phải sa hoả ngục” (Mt 5, 28-30).
            Luật cũ cấm hành vi ngoại tình. Luật này chỉ dừng lại ở các hành động của con người. Khi Chúa đến, Chúa kiện toàn cho nên hoàn hào. Chúa cho chúng ta biết không phải chỉ ngoài thân xác mới phạm tội ngoại tình, mà chính khi chúng ta ao ước trong lòng thì đã thành tội rồi. Chúa nhìn thấy rõ tận đáy lòng con người; tội bởi trong lòng mà ra: “Vì từ bên trong, từ lòng người, phát xuất những ý định xấu: tà dâm, trộm cắp, giết người, ngoại tình, tham lam, độc ác, xảo trá, trác táng, ganh tỵ, phỉ báng, kiêu ngạo, ngông cuồng” (Mc 7, 21). Vậy phải chặn đứng ngay rất cả những gì gây nên ước muốn, xấu xa đó, như con mắt, cái tay, cái chân…
            - “Luật còn dạy rằng: Ai rẫy vợ, thì phải cho vợ chứng thư ly dị. Còn Thầy, Thầy bảo cho anh em biết: ngoại trừ trường hợp hôn nhân bất hợp pháp, ai rẫy vợ là đẩy vợ đến chỗ ngoại tình; và ai cưới người đàn bà bị rẫy, thì cũng phạm tội ngoại tình” (Mt 5,31-32). Thưa quý cộng đoàn, về luật hôn nhân, Chúa cấm triệt để chuyện vợ chồng li di. Với mục đích để vợ chồng biết mình không thể bỏ nhau được mà tha thứ, chịu đựng lẫn nhau, nhằm kiến tạo một gia đình hạnh phúc.
            - “Anh em còn nghe Luật dạy người xưa rằng: Chớ bội thề, nhưng hãy trọn lời thề với Đức Chúa. Còn Thầy, Thầy bảo cho anh em biết: đừng thề chi cả…” (Mt 5, 33-37). Sống chân thành với nhau, đó là điều cốt yêu trong cuộc sống con người. Ngày hôm nay, lời thề của con người gần như không còn giá trị, người ta sẵn sàng dùng lời thề của mình để làm chứng gian, đạt tới mục đích của mình. Chúa đến, Chúa muôn con người sống thành thật với nhau, không cần thề thốt chi cả, vì lời nói của người con của Chúa phải là lời nói có giá trị, đáng tin cậy. Khi sống chận thành, con người không còn phải dùng lời thề nữa; có thì nói có, không thì nói không, mọi điều ta thêm thắt đều do ma quỷ.
Kính thưa cộng đoàn,
Để thi hành được luật của Chúa, đòi buộc chúng ta phải có một đức tin trưởng thành, đức tin trưởng thành đó sẽ giúp chúng ta giữ và thực hành Luật Chúa trong tình thương chứ không máy móc hay bị ép buộc bởi người khác. Có được như thế, chúng ta mới cảm thấy Luật Chúa không phải là một rào cản, chôn chân, kìm hãm chúng ta trên bước tiến của cuốc sống. Luật Chúa là hàng rào bảo vệ, là kim chỉ nam hướng dẫn chúng ta đến cuộc sống bình an, niêm vui, thăng tiến, trưởng thành, chan hòa với Chúa và anh em hơn.
            Lạy Chúa, xin cho chúng con biết yêu mến Luật Chúa và đem ra thực hành trong đời sống hàng ngày của chúng con. Amen.
                                                Sơn Tây, ngày 12 tháng 02 năm 2014

                                                     Xét duyệt của Đức Giám Mục


MUỐI CUỘC ĐỜI

CHÚA NHẬT V TN A
 (Is 58, 7-10; 1Cr 2,1-5; Mt 5,13-16)
                                                                                                                                      

Phêrô Trần Văn Hương
           
MUỐI CUỘC ĐỜI

            Kính thưa cộng đoàn,
            Khi nói về muối, người ta thường nhắc tới ba đặc tính của nó: sự tinh khiết của muối, chất thông dụng để bảo tồn thực phẩm quan trọng nhất và muối cho thêm hương vị mặn mà trong các món ăn.
            Hôm nay, Chúa Giêsu đã dùng dụ ngôn muối và ánh sáng để đưa ra tiêu chuẩn sống cho các môn đệ và mỗi chúng ta trong cuộc sống. “Chính anh em là muối cho đời. Nhưng muối mà nhạt đi, thì lấy gì muối nó cho măn lại? Nó trở thành vô dụng, chỉ con việc quảng ra ngoài đường cho người ta chà đạp lên” (Mt 5, 13). Và “chính anh em là ánh sáng cho trần gian. Một thành xây trên núi không tài nào che giấu được. Cũng chẳng ai thắp đèn lên rồi lại đặt bên dưới cái thùng, nhưng đặt trên đế, và nó soi sáng cho mọi người trong nhà. Cũng vậy, ánh sáng của anh em phải chiếu giãi trước mặt thiên hạ, để họ thấy công việc tốt đẹp anh em làm, mà tôn vinh Cha của anh em, Đấng ngự trên trời” (Mt 5, 14-16).
            Với ba đặc tính của muối như đã nói ở trên, chúng ta cùng tìm hiểu và đem áp dụng vào đời sống chúng ta:
            - Sự tinh khiết do màu trắng của muối được liên kết với sự thánh thiện, tinh tuyền: Người Hi lạp nói rằng muối là vật tinh khiết nhất, vì nó phát xuất từ hai nguồn tinh khiết nhất: mặt trời và biển cả. Muối là lễ vật cổ xưa nhất dâng cho các thần. Cuối mỗi ngày, lễ vật của người Do thái phải được dâng lên với muối. Vậy, nếu người kitô hữu phải là muối của thế gian thì phải là gương sáng về sự thánh thiện.
            Qua bí tích Thánh Tẩy, chúng ta được gia nhập vào gia đình thánh. Chúng ta được nhận tấm áo trắng, nói lên sự tinh tuyền, thánh thiện, trong sáng vì có Chúa là Đấng Thánh Chí Thánh. Chúng ta hằng ngày được mời gọi sống, hoán cải và đổi mới để nên thánh.
Con đường nên thánh không phải là chuyện đơn giản hay dễ dãi, mà phải được tập luyện mỗi ngày. Nhất là trong môi trường chúng ta đang sống, có rất nhiều anh em tôn giáo bạn sống chung. Chúng ta phải sống thế nào để lời nói và đời sống của chúng ta phải làm chứng về Thiên Chúa là tình yêu.
Chúng ta hãy sống khiêm nhường, thật thà, siêng năng, đạo đức, yêu thương, chia sẻ và đặc biệt, thể hiện rõ một đời sống hiệp thông yêu thương nhau. Hãy lắng nghe lời Chúa mỗi ngày để Chúa hướng dẫn chúng ta.
Cuộc sống đang mất dần đi tình yêu, sự thánh thiện, lòng chân thật, thay vào đó là đó kỵ, thù hận, ích kỷ. Chúng ta phải là men, là muối, là ánh sáng về mẫu gương trong sự thánh thiện, chân thật qua lời ăn tiếng nói, trong cách cư xử, trong suy nghĩ. Cuộc sống chúng ta không được tách và loại khỏi những tiêu chuẩn của sự thật. Không được coi thường các tiêu chuẩn đạo đức trong một thế giới hôm nay, nhất là nơi đô thị, phố xá, luôn có sự mời gọi, dụ dỗ chúng ta sa vòng tội lỗi. Chúng ta không được tự cho phép mình nói những lời gợi ý không tốt, gây gương mù gương xấu cho người nghe như nói hành, nói xấu người khác sau lưng. Chúng ta phải nhớ một điều rằng, chúng ta đang sống giữa thế gian, nên chúng ta thuộc về thế gian, bởi thế chúng ta hãy nhớ lời dạy của thánh Giacôbê: “Phải giữ mình khỏi sự ô uế của thế gian” (Gc 1,27).
- Muối là chất thông dụng nhất dùng để bảo tồn thực phẩm: Nói đến muối, chắc chắn gia đình nào cũng có vì muối giữ cho đồ ăn khỏi hư thối. Nói đến đây, có diễn giả tả về tính chất của muối rất hay, ông nói: “Thịt là một xác chết và là một phần của tử thi, nếu cứ để, nó sẽ thối, nhưng muối bảo tồn, giữ cho nó tươi. Do đó, muối giống như một linh hồn mới ghép chung vào một thi thể”. Vậy muối giữ cho thịt không hư hoại.
Chúng ta là kitô hữu là muối của thế gian thì phải giữ cho thế gian không bị đi xuống về đạo đức, sự thánh thiện, sự chân thật, tình yêu, lòng trung thành… Có được như thế, chúng ta phải có Chúa, phải thấm nhuần lời Chúa mà chúng ta đọc và suy niệm mỗi tối. Cần phải có ơn Chúa, chúng ta đừng tự sức riêng mình, vì không có Chúa, chúng ta không thể làm gì được.
- Phẩm chất quan trọng và rõ ràng nhất của muối là cho thêm hương vị: Đồ ăn không có muối thì vô vị, nhạt nhẽo, có khi trở thành kinh tởm, gây buồn nôn.
Là kitô hữu, chúng ta chính là muối làm cho hương vi đời sống được thêm ngon, thêm ngọt. Chúng ta sẽ là chứng nhân làm tăng thêm hương vị cho cuộc đời trong tình yêu, sự thật và chân lý...
Kính thưa công đoạn,
Câu nói: “Tin đạo chứ không tin người có đạo”, làm cho chúng ta phải suy nghĩ lại đời sống của mình trong thế giới hôm nay bên cạnh những tôn giáo bạn. Đạo chúng ta thì ai cũng đáng tin, nhưng người tin đạo, giữ đạo như chúng ta hôm nay thì làm cho người khác thất vọng và bất tín.
Lời Chúa hôm nay, một lần nữa mời gọi chúng ta hãy xét duyệt lại đời sống của mình, để cuộc sống chúng ta là chứng nhân cho con người trong thế giới hôm nay; là men, là muối, là ánh sáng cho trần gian.
Xin kể câu chuyện về ông bố làm chứng co đứa con ít đi lễ, là bài học cho chúng trong việc làm chứng bằng đời sống và hành động.
Ông bố của Mike
 Một học sinh trung học tên là Mike ở Chicago, mặt vui tươi hớn hở đi vào phòng thầy chủ nhịệm. Ông thấy cậu vui vẻ thì hỏi:
- Hôm nay trông trò vui vẻ lắm ?
- Vâng, em rất vui. Vì sáng nay đang khi em ăn sáng, bố em đến chào em rồi mới đi làm. Lúc đó em chợt nhớ mãi đến 9 giờ bố mới làm việc mà bấy giờ mới có 7g45. nên em hỏi:
- Thưa bố, sao bố đi sớm thế ? Con nhớ 9g bố mới làm việc mà.
- Con nói đúng, nhưng bố tranh thủ dự Thánh lễ lúc 8g tại nhà thờ Ba Ngôi.
Điều đó làm cho em xúc động, vì bố em biết lâu nay em bỏ lễ Chúa nhựt, nhưng bố em không bắt buộc em đi lễ, mà cố gắng đi lễ hằng ngày cố ý nói lên cho em biết: bố đi lễ hằng ngày, ít ra con cũng đi lễ Chúa nhưt chứ. Rồi Mike cười nói:
- Có lẽ từ nay em nên đi lễ hằng ngày, như thế em mới giống bố em.
Xin Chúa giúp chúng con sống chứng nhân trong đời sống hôm nay, xứng đáng với Tin mừng của Chúa. Amen.


           
                                                Sơn Tây, ngày 05 tháng 02 năm 2014

                                                     Xét duyệt của Đức Giám Mục


 

Sample text

Sample Text

Sample Text

 
Blogger Templates